Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên

Chia sẻ chuyên mục Đề Tài Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên hay nhất năm 2024 cho các bạn học viên ngành đang làm luận văn thạc sĩ tham khảo nhé. Với những bạn chuẩn bị làm bài luận văn tốt nghiệp thì rất khó để có thể tìm hiểu được một đề tài hay, đặc biệt là các bạn học viên đang chuẩn bị bước vào thời gian lựa chọn đề tài làm luận văn thì với đề tài: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên, tỉnh Đồng Nai dưới đây chắc chắn sẽ giúp cho các bạn học viên có cái nhìn tổng quan hơn về đề tài sắp đến.

PHẦN MỞ ĐẦU

1. Lý do chọn đề tài

Trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay, Du lịch đã có bước phát triển ấn tượng, chứng minh được sự đóng góp ngày càng quan trọng cho sự phát triển kinh tế – xã hội cho mỗi quốc gia, mỗi vùng lãnh thổ. Song sự phát triển du lịch thiếu kiểm soát không được sự hưởng ứng của Cộng đồng địa phương đã gây ra những ảnh hưởng tiêu cực đến cảnh quan, môi trường và giá trị văn hóa bản địa.

Năm 1978 khu rừng nhiệt đới ẩm Cát Tiên có giá trị đa dạng sinh học cao đã được chính phủ thành lập rừng cấm Nam Cát Tiên với diện tích 38.100 ha thuộc tỉnh Đồng Nai. Năm 1992 và sau đó là năm 1998 chính phủ thành lập Vườn quốc gia Cát tiên gồm 3 khu vực: khu Nam Cát Tiên thuộc tỉnh Đồng Nai, khu Cát Lộc thuộc tỉnh Lâm Đồng, khu Tây Cát Tiên thuộc tỉnh Bình Phước với diện tích Vườn quốc gia lên tới 73.878 ha. Năm 2012 Vườn quốc gia Cát Tiên đã được tổ chức Giáo dục, khoa học, văn hóa của Liên Hợp Quốc (UNESCO) công nhận là khu dự trữ sinh quyển thứ 411 của Thế Giới, như là một mắt xích quan trọng trong hệ thống khu dự trữ sinh quyển toàn cầu. Điều đó đã tạo ra nhiều cơ hội và không ít thách thức cho sự phát triển du lịch ở khu vực Vườn quốc gia trước nạn phá rừng và săn bắn động vật quý hiểm bởi chính Cộng đồng địa phương. Với lý do trên, tôi chọn đề tài nghiên cứu “Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực Vườn quốc gia Cát Tiên, tỉnh Đồng Nai làm đề tài luận văn của mình.

2. Mục tiêu, nhiệm vụ nghiên cứu

Mục tiêu: Luận văn đóng góp thêm về cơ sở lý luận và thực tiễn trong phát triển Du lịch cộng đồng tại Việt Nam. Đánh giá thực trạng hoạt động Du lịch cộng đồng tại các xã thuộc vùng đệm Vườn quốc gia Cát Tiên, tỉnh Đồng Nai. Đề xuất một số giải pháp phù hợp với thực tế địa phương nhằm nâng cao hiệu quả và tính bền vững trong hoạt động Du lịch cộng đồng, biến Du lịch cộng đồng thành công cụ đắc lực trong phát triển kinh tế địa phương góp phần bảo vệ tài nguyên Vườn quốc gia và phát huy văn hóa bản địa. Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

Nhiệm vụ: Để đạt được mục tiêu trên, đề tài đặt ra những nhiệm vụ sau.

  • Tổng hợp cơ sở lý thuyết và một số mô hình về Du lịch cộng đồng trong và ngoài nước. Khảo sát đánh giá về Tài nguyên du lịch tự nhiên và nhân văn trong khu vực.
  • Khảo sát, thu thập thông tin về cư dân các xã liền kề Vườn quốc gia.
  • Khảo sát bảng hỏi về nhận thức, thái độ và hoạt động của cư dân tham gia hoạt động Du lịch cộng đồng.
  • Đề xuất, định hướng và giải pháp phát triển Du lịch cộng đồng trên quan điểm bền vững ở khu vực Vườn quốc gia Cát Tiên.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM ĐẾN DỊCH VỤ

===>>> Nhận Viết Thuê Luận Văn Thạc Sĩ Ngành Du Lịch

3. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

Đối tượng nghiên cứu: Tài nguyên du lịch tự nhiên và nhân văn của khu vực Vườn quốc gia Cát Tiên; đặc điểm dân cư, kinh tế xã hội và hoạt động du lịch của cộng đồng dân cư ở vùng đệm Vườn quốc gia Cát Tiên

Phạm vi nghiên cứu đề tài thuộc ranh giới Vườn quốc gia Cát Tiên và vùng đệm thuộc các xã Tà Lài, Đắc Lua, huyện Tân Phú, tỉnh Đồng Nai cách thành phố Biên Hòa khoảng 120 km, và cách thành phố Hồ Chí Minh khoảng 150 km.

4. Lịch sử nghiên cứu của đề tài

4.1 Trên thế giới

Đã có nhiều công trình nghiên cứu liên quan đến Du lịch cộng đồng của các tác giả: Tiêu biểu là công trình của G. Cazes, R. Lanquar, Y. Raynouard trong Quy hoach du lịch. Đây được xem là một trong những tài liệu cung cấp những kiến thức cơ bản và khái quát về quy hoạch du lịch, được sử dụng rất nhiều tại nước ta từ những năm 2011. Bên cạnh đó, những công trình nghiên cứu về Du lịch cộng đồng trên thế giới ngày càng xuất hiện nhiều với góc nhìn du lịch ở những khía cạnh khác nhau, chẳng hạn như Peter E. Murphy (1986) với Tourism: A community Approach, Routledge. Tác giả cung cấp một góc nhìn mới hơn về du lịch với phương pháp tiếp cận về sinh thái và cộng đồng, khuyến khích những sáng kiến nhằm gia tăng lợi ích trên nhiều lĩnh vực cho người dân với việc xây dựng sản phẩm du lịch đặc trưng dựa trên nguồn tài nguyên vốn có của địa phương. Philip L.Pearce (1997), Tourism Community Relationships, Emerald Group Publishing đã kết hợp nhiều phương pháp trong lĩnh vực kinh tế, xã hội, tâm lý nhằm nghiên cứu những khía cạnh mới của du lịch và nhất là làm sao cho Cộng đồng địa phương hiểu và hành động về du lịch. Du lịch được nghiên cứu ở các vùng nông thôn của tác giả L. Roberts, Derek Hall (2012) với Rural Tourism and Recreation: Principles to Practice (CABI). Một nghiên cứu của tác giả Derek Hall (2014) với Tourism and Sustainable Community Development, Routledge nhấn mạnh vai trò của cộng đồng trong việc bảo vệ môi trường và phát triển bền vững kinh tế và văn hóa. Sue Beeton (2017) với Community Development Through Tourism, Landlinks Press cho rằng phát triển Du lịch cộng đồng cần phải lập một kế hoạch đúng đắn cho lĩnh vực kinh doanh du lịch và Cộng đồng địa phương; thực hiện việc trao quyền trong hoạt động du lịch cho người dân. Một tài liệu vô cùng hữu ích cho các nhà nghiên cứu, các nhà hoạch định chính sách quan tâm đến du lịch và phát triển nông thôn là Building Community Capacity of Tourism Development, C.A.B International của Gianna Moscardo (2019). Tài liệu nêu ra những lý do thất bại trong cách làm du lịch ở nhiều nơi do thiếu năng lực kinh doanh, đặc biệt là do nhận thức và năng lực của Cộng đồng địa phương về du lịch còn rất hạn chế. Gianna Moscardo đã phân tích những vấn đề còn tồn tại và đưa ra những phương án hữu hiệu trong việc lập kế hoạch phát triển du lịch thông qua những mô hình Du lịch cộng đồng thành công ở nhiều nơi trên thế giới. Rhonda Phillips (2023), Tourism, Planning and Community Development, Routledge cho rằng ngoài lợi ích kinh tế, Du lịch cộng đồng còn giúp nâng cao năng lực cộng đồng, vượt qua những rào cản văn hóa và bảo tồn Tài nguyên du lịch tốt hơn. Bên cạnh đó, những quốc gia có thế mạnh về du lịch cũng không ngừng đóng góp vào công cuộc thay đổi cách nhìn về du lịch liên quan đến cộng đồng như: Uel Blank (1989), The Community Tourism Industry: Imperative – The Necessity, The Opportunities, It’s Potential, Venture Publishing; Michael J Halton (2010), Community Based Tourism in the Asia Pacific, School of Media Studies at Humber College, Derek Hall, Morag Mitchell, Irene Kirkpatrick (2016), Rural Tourism and Sustainable Business, Multilingual Matters Limited; World Tourism Organitzaion (2020), Tourism Community Development – Asian Practices…  Các tác giả trên ở những khía cạnh và mức độ khác nhau đã đề cập đến các vấn đề về cộng đồng, Du lịch cộng đồng, du lịch dựa vào cộng đồng, những tác động cũng như những thay đổi ảnh hưởng đến cộng đồng; các công cụ quản lý giám sát Du lịch cộng đồng, bảo tồn các nguồn tài nguyên, văn hóa và thiên nhiên, tạo ra các phúc lợi kinh tế và những phúc lợi khác cho cộng đồng cư dân địa phương, xây dựng quyền sở hữu các nguồn tài nguyên theo hướng bền vững.

4.2 Ở Việt Nam Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

Từ những năm 1990 du lịch Việt Nam bắt đầu phát triển mạnh mẽ, với những công trình nghiên cứu về du lịch được thực hiện ngày một sâu rộng hơn. Vào cuối thập kỷ 90, Du lịch cộng đồng mới bắt đầu xuất hiện ở Việt Nam dưới dạng các bài viết trên tạp chí hay báo cáo khoa học. Về sau, những nghiên cứu về Du lịch cộng đồng được thực hiện một cách bài bản hơn và đóng góp trực tiếp về mặt lý luận cũng như thực tiễn sau này như: TS. Võ Quế (2017), Du lịch cộng đồng – Lý thuyết và vận dụng, Nxb Khoa học Kỹ thuật; Ths. Bùi Thị Hải Yến (chủ biên, 2023), Du lịch cộng đồng, Nxb Giáo dục Việt Nam… Ngoài ra còn nhiều đề tài nghiên cứu về Du lịch cộng đồng như đề tài: “Nghiên cứu xây dựng mô hình phát triển du lịch dựa vào cộng đồng tại Chùa Hương – Hà Tây” của tiến sĩ Võ Quế (Viện nghiên cứu và phát triển du lịch); Đề tài “Nghiên cứu xây dựng mô hình bảo vệ môi trường du lịch với sự tham gia của cộng đồng, góp phần phát triển du lịch bền vững trên đảo Cát Bà – Hải Phòng” của PGS.TS. Phạm Trung Lương (Viện nghiên cứu và phát triển du lịch); Tác giả Lê Thu Hương (2018) với Xây dựng mô hình du lịch cho người nghèo ở Vườn quốc gia Cúc Phương, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội (HN) đã cụ thể hóa mô hình du lịch tại Vườn quốc gia Cúc Phương đồng thời đề xuất xây dựng giải pháp khả thi về du lịch cho người nghèo. Về phía Tổng cục du lịch (2022) cũng xây dựng đề án Phát triển Du lịch cộng đồng kết hợp với xóa đói giảm nghèo và chuyển dịch cơ cấu kinh tế nông thôn đến năm 2020.…v.v. Các nghiên cứu trong nước cũng như trên thế giới mới chỉ đánh giá về Tài nguyên du lịch, phát triển du lịch sinh thái dựa vào cộng đồng, đề xuất các giải pháp phát triển mô hình du lịch dựa vào cộng đồng… nhằm mục đích bảo tồn hệ sinh thái tự nhiên thông qua phát triển du lịch, xóa đói giảm nghèo ở các vùng nông thôn, vùng núi, khu bảo tồn, Vườn quốc gia… mà chưa đánh giá mức độ tham gia của cộng đồng dân cư địa phương vào các hoạt động du lịch nơi có Tài nguyên du lịch. Chính vì vậy, trên cơ sở tiếp thu và vận dụng những nghiên cứu của các công trình, đề tài luận văn đi sâu vào phân tích điều kiện và thực trạng phát triển Du lịch cộng đồng tại Vườn quốc gia Cát Tiên tỉnh Đồng Nai, từ đó đưa ra những giải pháp khả thi, phù hợp với những đặc điểm lãnh thổ nghiên cứu nhằm nâng cao nhận thức của cộng đồng về bảo vệ môi trường tự nhiên, bảo vệ các giá trị văn hoá của cộng đồng góp phần phát triển du lịch, đóng góp vào sự ổn định và nâng cao kinh tế – xã hội tại địa phương.

5. Ý nghĩa khoa học và thực tiễn

Về khoa học, đề tài góp phần làm sáng tỏ thêm một số vấn đề lý luận về phát triển Du lịch cộng đồng nói chung và một địa chỉ cụ thể về Du lịch cộng đồng nói riêng. Trên cơ sở đó cùng làm rõ thêm một hình thức phát triển du lịch bền vững.

Về mặt thực tiễn, đề tài đóng góp vào việc nâng cao nhận thức của cộng đồng về môi trường tự nhiên, ý thức bảo vệ các giá trị văn hoá của cộng đồng góp phần ổn định và phát triển kinh tế – xã hội tại địa phương; biến Du lịch cộng đồng thành công cụ trong việc bảo tồn và phát huy các giá trị của Khu bảo tồn sinh quyển Thế giới Đồng Nai.

6. Phương pháp nghiên cứu Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

  • Phương pháp thu thập, xử lý thông tin tài liệu từ các công trình nghiên cứu trong và ngoài nước, giáo trình giảng dạy, bài báo liên quan; các số liệu thống kê của địa phương, tổ chức và các cấp quản lý.
  • Phương pháp khảo sát thực địa tại các xã: Tà Lài, Đắc Lua, Nam Cát Tiên; Vườn quốc gia Cát Tiên và các khu vực lân cận.
  • Phương pháp điều tra xã hội học nhằm đánh giá được khả năng trong phát triển Du lịch cộng đồng; nhận thức và mức độ tham gia của cư dân địa phương vào hoạt động Du lịch cộng đồng.
  • Phương pháp thống kê, chọn mẫu để từ đó có được những kết quả khách quan và khoa học.

7. Bố cục của đề tài

Ngoài phần mở đầu, kết luận, danh mục các tài liệu tham khảo, phụ lục; nội dung của đề tài gồm 3 chương

  • Chương 1. Cơ sở lý luận về du lịch cộng đồng
  • Chương 2. Tiềm năng và thực trạng du lịch và du lịch cộng đồng khu vực Vườn quốc gia Cát Tiên- Đồng Nai
  • Chương 3. Định hướng và giải pháp phát triển du lịch cộng đồng khu vực Vườn quốc gia Cát Tiên- Đồng Nai.

Chương 1. CƠ SỞ LÍ LUẬN VỀ DU LỊCH CỘNG ĐỒNG

1.1. Một số khái niệm cơ bản

1.1.1. Khái niệm cộng đồng

Thuật ngữ cộng đồng (community) là một khái niệm được Liên hiệp quốc công nhận vào năm 1950 và khuyến khích các quốc gia sử dụng khái niệm này như một công cụ để thực hiện trong các chương trình viện trợ.

Keith và Ary (1998) cho rằng: “Cộng đồng là một nhóm người, thường sinh sống trên cùng khu vực địa lý, tự xác định mình thuộc về cùng một nhóm. Những người trong cùng một cộng đồng thường có quan hệ huyết thống hoặc hôn nhân và có thể thuộc cùng một tôn giáo, một tầng lớp chính trị” [25,tr.11].

Theo Schuwuk (2010): “Cộng đồng là một tập hợp các nhóm người có chung địa bàn cư trú và có quyền sử dụng các tài nguyên ở địa phương” [3,tr.31].

Theo từ điển Bách khoa Việt Nam, tập 1, Nxb Khoa học và Kỹ thuật, 2011, tr.601, cộng đồng được hiểu là “Một tập đoàn người rộng lớn, có những dấu hiệu chung về thành phần giai cấp, về nghề nghiệp, về địa điểm sinh tụ và cư trú. Cũng có những cộng đồng xã hội bao gồm cả một dòng giống, một sắc tộc, một dân tộc” [3, tr.31].

Theo Ths. Bùi Thị Hải Yến, 2023: “Cộng đồng được hiểu là một nhóm dân cư cùng sinh sống trên một lãnh thổ nhất định, được gọi tên như làng, xã, huyện, thị, tỉnh, thành phố, quốc gia… có những dấu hiệu chung về thành phần giai cấp, truyền thống văn hóa, đặc điểm kinh tế – xã hội” [28, tr.33].

Như vậy, cộng đồng được hiểu là một nhóm người cùng chung sống trên một địa bàn được gọi tên như bản, làng, xã, huyện, thị, thành phố, tỉnh, quốc gia và cùng chung những đặc điểm về kinh tế, truyền thống văn hóa.

1.1.2. Khái niệm du lịch Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

Du lịch là một khái niệm rộng mang tính trừu tượng, được khái quát theo nhiều cách hiểu khác nhau. Hiện nay có rất nhiều định nghĩa khác nhau về thuật ngữ này.

Theo các chuyên gia tại hội nghị Liên Hiệp Quốc về du lịch họp ở Roma – Italia (21/8 – 05/9/1963) thì khái niệm du lịch được hiểu: “Du lịch là tổng thể các mối quan hệ, hiện tượng và các hoạt động kinh tế bắt nguồn từ các cuộc hành trình và lưu trú của cá nhân hay tập thể ở bên ngoài nơi ở thường xuyên của họ hay ngoài nước họ với mục đích hòa bình. Nơi họ đến lưu trú không phải là nơi làm việc của họ” [20, tr.12].

Ở Việt Nam, dù ngành du lịch chỉ mới phát triển trong khoảng vài thập kỷ gần đây, nhưng cũng đã có rất nhiều định nghĩa khác nhau được đưa ra.

Du lịch là một dạng nghỉ dưỡng sức tham quan tích cực của con người ở ngoài nơi cư trú với mục đích: nghỉ ngơi, giải trí, xem danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử, công trình văn hóa, nghệ thuật…và du lịch là một ngành kinh doanh tổng hợp có hiệu quả cao về nhiều mặt: nâng cao hiểu biết về thiên nhiên, truyền thống lịch sử và văn hóa dân tộc, từ đó góp phần làm tăng thêm tình yêu đất nước; đối với người nước ngoài đem lại tình hữu nghị với dân tộc mình; về mặt kinh tế du lịch là lĩnh vực kinh doanh mang lại hiệu quả rất lớn; du lịch có thể coi là hình thức xuất khẩu hàng hóa và lao động dịch vụ tại chỗ…[20, tr.13].

Du lịch là tổng hợp các mối quan hệ và hiện tượng bắt nguồn từ cuộc hành trình và lưu trú tạm thời của các cá nhân tại những nơi không phải là nơi ở và nơi làm việc thường xuyên của họ. Theo định nghĩa của Hunziker và Kraff. [20, tr.9]

Du lịch nhìn chung là Đi chơi và Trải nghiệm. Con người biết đi từ thời tiền sử, khi đã đứng được trên hai chân. Lúc đầu đi là để kiếm cái ăn, sau là đi công chuyện, đi chơi hoặc kết hợp cả hai….[21, tr.20].

Tuy nhiên, quan trọng và phổ biến nhất là định nghĩa về du lịch được dùng làm căn cứ pháp lý trong Luật Du lịch Việt Nam, được ban hành năm 2016. Theo đó, “Du lịch là các hoạt động có liên quan đến chuyến đi của con người ngoài nơi cư trú thường xuyên của mình nhằm đáp ứng nhu cầu tham quan, tìm hiểu, giải trí, nghỉ dưỡng trong một khoảng thời gian nhất định” [ 30, chương I, điều 4].

1.1.3. Khái niệm du lịch cộng đồng

Theo Quỹ bảo tồn Thiên nhiên thế giới WWF: “DLCĐ là loại hình du lịch mà ở đó Cộng đồng địa phương có sự kiểm soát và tham gia chủ yếu vào sự phát triển và quản lý các hoạt động du lịch và phần lớn lợi nhuận thu được từ hoạt động du lịch được giữ lại cho cộng đồng” [3, tr.34]. Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

Theo quỹ phát triển Châu Á: “DLCĐ là một loại hình du lịch do chính cộng đồng người dân phối hợp tổ chức, quản lý và làm chủ để đem lại lợi ích kinh tế và bảo vệ được môi trường chung thông qua việc giới thiệu với du khách các nét đặc trưng của địa phương” [15, tr.4].

Nhà nghiên cứu Nicole Hausle và Wolffgang Strasdas cho rằng: “Du lịch cộng đồng là một hình thái du lịch trong đó chủ yếu là người dân địa phương đứng ra phát triển và quản lý. Lợi ích kinh tế có được từ du lịch sẽ đọng lại nền kinh tế địa phương” [25, tr.44].

DLCĐ phát triển ở Việt Nam vào cuối những năm 1980 và ngày càng được coi trọng từ sau những năm 1990. Khái niệm về Du lịch cộng đồng trong nghiên cứu này dựa vào đặc điểm của cộng đồng dân cư với tư cách là thành phần cốt lõi.

Do vậy, tổng hợp từ nhiều lý luận của các tổ chức, nhà nghiên cứu thì Du lịch cộng đồng là một loại hình du lịch do chính cộng đồng người dân phối hợp tổ chức, quản lý và làm chủ để đem lại lợi ích kinh tế và bảo vệ được môi trường chung thông qua việc giới thiệu với du khách các nét đặc trưng của địa phương. (Theo Quỹ châu Á và Viện nghiên cứu và Phát triển ngành nghề nông thôn Việt Nam, 2023)

1.2. Đặc điểm và nguyên tắc của du lịch cộng đồng Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

1.2.1. Đặc điểm của du lịch cộng đồng

1.2.1.1. Đặc điểm chung

DLCĐ đảm bảo văn hoá, thiên nhiên bền vững, cân bằng với các chỉ tiêu kinh tế, văn hoá xã hội và môi trường, trên cơ sở các nguồn tài nguyên thiên nhiên và văn hoá được khai thác hợp lý. Du lịch cộng đồng chính là cách tốt nhất vừa làm du lịch vừa giữ gìn bản sắc văn hoá, sử dụng dịch vụ tại chỗ, phát triển giá trị văn hoá bản địa. Du lịch cộng đồng thúc đẩy nghề nghiệp truyền thống phát triển, bảo vệ tài nguyên môi trường. Thu nhập từ Du lịch cộng đồng được giữ lại cho cộng đồng để bảo vệ môi trường và tái đầu tư cho du lịch của địa phương.

DLCĐ là loại hình du lịch mà cộng đồng dân cư là chủ thể trực tiếp tham gia vào các hoạt động từ bảo tồn, quản lý đến khai thác giá trị du lịch từ các nguồn Tài nguyên du lịch và môi trường du lịch, giữ vai trò chính trong các hoạt động kinh doanh du lịch như kinh doanh lưu trú, ăn uống, vận chuyển khách du lịch và kinh doanh các dịch vụ, hàng hóa, vui chơi, giải trí, hướng dẫn, tư vấn các hoạt động kinh tế và xã hội liên quan đến du lịch của địa phương. Cộng đồng dân cư phải là người dân làm ăn, sinh sống trong hoặc liền kề với các điểm Tài nguyên du lịch, đồng thời cộng đồng dân cư phải có quyền lợi và trách nhiệm khi tham gia khai thác và bảo vệ Tài nguyên du lịch, ngăn ngừa các tác động xấu từ các hoạt động kinh doanh du lịch và từ các hoạt động của du khách.

DLCĐ còn bao gồm các yếu tố trợ giúp của cơ chế chính sách, của các cơ quan quản lý nhà nước về du lịch, các tổ chức, các cá nhân, các công ty lữ hành…nhằm phát huy lợi thế nguồn lực phát triển du lịch tại nơi có dân cư sinh sống gắn với nguồn Tài nguyên du lịch.

DLCĐ giúp nhiều thành phần trong xã hội có thể đi du lịch và hưởng thụ các sản phẩm du lịch, đồng thời là công cụ tham gia trong việc giảm nghèo của cộng đồng, tạo việc làm cho Cộng đồng địa phương, đóng góp vào sự phát triển kinh tế địa phương thông qua bán các sản phẩm du lịch, tạo ra thị trường hàng hóa và dịch vụ, góp phần phát triển du lịch, nâng cao hình ảnh của điểm đến du lịch. Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

1.2.1.2.Các bên tham gia du lịch cộng đồng 

Hoạt động Du lịch cộng đồng hướng tới mục tiêu phát triển cộng đồng và bảo tồn Tài nguyên du lịch, do vậy Cộng đồng địa phương là yếu tố quan trọng hàng đầu.

CĐĐP là nhân tố hình thành, nuôi dưỡng, bảo tồn, phát huy các giá trị văn hóa bản địa: nghệ thuật kiến trúc trang trí nhà, nghệ thuật sản xuất hàng thủ công mỹ nghệ truyền thống, nghệ thuật ẩm thực, văn hóa ứng xử, lễ hội, văn hóa dân gian, văn hóa nghệ thuật truyền thống, tôn giáo tín ngưỡng… Đây là nguồn tài nguyên có sức hấp dẫn đặc biệt đối với khách du lịch.

Các hoạt động du lịch cần được quy hoạch, quản lý tổ chức hợp lý theo hướng bền vững ngay từ đầu và trong quá trình phát triển. Đặc điểm của Cộng đồng địa phương là sự gắn kết tình cảm lâu đời, có quan hệ truyền thống, vì thế quan hệ ứng xử của Cộng đồng địa phương thường theo thứ bậc, tôn kính trưởng làng. Những người này có uy tín, được tôn kính và am hiểu về văn hóa cũng như phương cách sống của cộng đồng, có vai trò dẫn dắt cộng đồng. Họ thường là những người đại diện cho cộng đồng, tham gia vào các dự án, các quyết định phát triển du lịch, có vị trí trong các hoạt động du lịch.

Chính quyền địa phương là đại diện cho cộng đồng. Họ là những người lãnh đạo, có vai trò tổ chức và quản lý, tăng cường sức mạnh đoàn kết tập thể của cộng đồng, đặc biệt phát huy tiềm năng, thế mạnh của cộng đồng trong mọi hoạt động kinh tế, văn hóa, xã hội theo các chủ trương, đường lối của nhà nước, là cầu nối giữa cộng đồng với thế giới bên ngoài.

Các tổ chức, nhà tài trợ, tổ chức thuộc chính phủ và phi chính phủ, nhà khoa học… là nhân tố hỗ trợ cộng đồng về việc lập dự án quy hoạch, phát triển du lịch, tài chính, vốn, kỹ thuật, kinh nghiệm và cơ chế chính sách để phát triển Du lịch cộng đồng. Các tổ chức này có vai trò là những người hướng dẫn, giúp cộng đồng thực hiện các mục tiêu phát triển du lịch trong giai đoạn đầu, đưa ra các phương pháp làm du lịch. Sau một thời gian du lịch hoạt động, họ sẽ trao quyền quản lý cho cộng đồng và chính quyền địa phương.

Doanh nghiệp lữ hành và dịch vụ du lịch chính là cầu nối giữa khách du lịch với cộng đồng, giữ vai trò môi giới trung gian để bán sản phẩm du lịch cho cộng đồng và cung cấp một phần sản phẩm du lịch mà cộng đồng chưa cung ứng đủ, đảm bảo cho sự đa dạng và chất lượng cho sản phẩm du lịch. Họ có thể sử dụng lao động là người địa phương, góp phần tạo công ăn việc làm và thu nhập cho người dân bản địa. Ngoài ra, họ còn góp phần vào việc chia sẻ lợi ích từ Du lịch cộng đồng bằng việc đóng thuế, phí môi trường và mua vé tham quan. Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

Khách du lịch đóng vai trò là yếu tố của cầu du lịch. Thực tế tại nhiều mô hình phát triển Du lịch cộng đồng, phần lớn khách du lịch đến từ các nước phát triển. Do vậy, họ có thói quen ăn ở vệ sinh và sống tiện nghi. Đây chính là những yêu cầu trong việc đảm bảo sự hài lòng của khách du lịch đối với sản phẩm Du lịch cộng đồng.

1.2.1.3.  Các loại hình du lịch có nhiều sự tham gia của cộng đồng 

Có nhiều hình thức du lịch mang nét đặc trưng phù hợp với Du lịch cộng đồng như:

Du lịch bền vững; Du lịch có trách nhiệm; Du lịch sinh thái; Du lịch văn hóa; Du lịch làng; Du lịch bản địa; Du lịch nông nghiệp; Du lịch nghề thủ công mỹ nghệ.

Du lịch bền vững, cam kết tăng cường sự thịnh vượng của địa phương thông qua tối ưu hóa sự đóng góp của du lịch vào sự thịnh vượng kinh tế của điểm du lịch. Du lịch bền vững cần tạo ra thu nhập và việc làm cho người lao động mà không gây ảnh hưởng tới môi trường và văn hóa của điểm du lịch, đảm bảo tính khả thi và khả năng cạnh tranh của các điểm du lịch, các doanh nghiệp du lịch để họ có thể phát triển tốt và mang lại lợi ích lâu dài [17, tr.14].

Du lịch có trách nhiệm, giảm thiểu các tác động tiêu cực về kinh tế, môi trường và xã hội; tạo ra nhiều lợi ích kinh tế cho người dân địa phương và nâng cao phúc lợi cho Cộng đồng địa phương, cải thiện điều kiện làm việc và tiếp cận với ngành du lịch; sự tham gia của người dân địa phương vào các quyết định ảnh hưởng tới cuộc sống của họ; đóng góp tích cực vào bảo tồn di sản tự nhiên và văn hóa, và bảo tồn Đa dạng sinh học; cung cấp những trải nghiệm thú vị cho khách du lịch thông qua các mối liên hệ thực sự với người dân địa phương, và sự hiểu biết hơn các vấn đề văn hóa, xã hội và môi trường tại địa bàn; sự nhạy cảm về văn hóa, tạo nên sự tôn trọng giữa khách du lịch và người dân sở tại, xây dựng lòng tự hào và niềm tin của người dân địa phương [17, tr.14].

Du lịch sinh thái, Du lịch sinh thái là một hình thức du lịch diễn ra trong môi trường tự nhiên và kết hợp tìm hiểu bản sắc văn hóa – xã hội của địa phương có sự quan tâm đến vấn đề môi trường. Nó thúc đẩy một hệ sinh thái bền vững thông qua một quá trình quản lý môi trường có sự tham gia của tất cả các bên liên quan [15, tr.4].

Du lịch văn hóa, du lịch văn hóa là một trong những thành phần quan trọng nhất của du lịch dựa vào cộng đồng từ khi văn hóa, lịch sử, khảo cổ học, là yếu tố thu hút khách chủ yếu của Cộng đồng địa phương. Ví dụ về du lịch dựa vào văn hóa bao gồm khám phá các di tích khảo cổ học, địa điểm tôn giáo nổi tiếng hay trải nghiệm cuộc sống địa phương tại một ngôi làng dân tộc thiểu số [15, tr.4].

Du lịch làng quê, Khách du lịch chia sẻ các hoạt động trong cuộc sống thôn bản, và các làng nông thôn thu được lợi ích kinh tế từ các hoạt động du lịch. Dân làng cung cấp các dịch vụ ăn ở, nhà trọ cho khách nghỉ ngơi qua đêm. Nhà trọ chính là các điểm kinh doanh du lịch, trong đó du khách ở lại qua đêm trong những ngôi nhà làng, cùng với một gia đình. Khách du lịch có thể chọn nhà nghỉ, các nhà nghỉ này được hoạt động bởi một hợp tác xã, làng, hoặc cá nhân, cung cấp cho du khách không gian riêng tư hơn, thoải mái cho cả họ và đôi khi cũng là thoải mái hơn cho chủ nhà [15, tr.4].

1.2.2. Các nguyên tắc phát triển du lịch cộng đồng Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

Các chuyên gia trong lĩnh vực Du lịch cộng đồng đã đưa ra các nguyên tắc để phát triển cộng đồng:

Một là: Cộng đồng được quyền tham gia thảo luận các kế hoạch, thực hiện và quản lý, đầu tư để phát triển du lịch, trong một số trường hợp trao quyền làm chủ cho cộng đồng.

Hai là: Phù hợp với khả năng của cộng đồng. Khả năng bao gồm khả năng nhận thức về vai trò và vị trí của mình trong việc sử dụng tài nguyên, nhận thức được tiềm năng to lớn của du lịch cho sự phát triển của cộng đồng cũng như biết được các bất lợi của du lịch và khách du lịch đối với tài nguyên, cộng đồng. Các điều kiện khả năng tài chính và nhân lực của cộng đồng để đáp ứng các nhu cầu phát triển của du lịch.

Ba là: Chia sẻ lợi ích từ du lịch cho cộng đồng. Theo nguyên tắc này cộng đồng phải cùng được hưởng lợi như các thành phần khác tham gia vào hoạt động kinh doanh cung cấp các sản phẩm cho khách du lịch, nguồn thu từ du lịch được phân chia công bằng cho mọi thành viên tham gia hoạt động, đồng thời lợi ích đó cũng được trích để phát triển chung cho xã hội như: tái đầu tư cho cộng đồng xây dựng đường xá, cầu cống, điện và chăm sóc sức khỏe, giáo dục…

Bốn là: Xác lập quyền sở hữu và tham gia của cộng đồng đối với tài nguyên thiên nhiên và văn hóa hướng tới sự phát triển bền vững.

Năm là: Thúc đẩy sự học hỏi về văn hóa của nhau; tôn trọng sự khác biệt về văn hóa và nhân phẩm; đóng góp một phần lợi ích cố định vào các dự án cộng đồng.

1.3. Các điều kiện để hình thành và phát triển du lịch cộng đồng

Điều kiện tiềm năng và môi trường tự nhiên và nhân văn có ý nghĩa quyết định đến sự hình thành và phát triển Du lịch cộng đồng. Du lịch cộng đồng được xác lập trên một địa điểm xác định gắn với các giá trị tài nguyên sẵn có của nó, là sự hòa quyện của các giá trị tự nhiên và văn hóa. Có thể nói nếu không có Tài nguyên du lịch thì không thể phát triển du lịch. Vì vậy đứng trên góc độ địa lý thì việc nghiên cứu Tài nguyên du lịch luôn là nền tảng cho sự phát triển du lịch địa phương.

  • Điều kiện về cơ chế chính sách hợp lý tạo môi trường thuận lợi cho việc phát triển du lịch và sự tham gia của cộng đồng.
  • Sự hỗ trợ, giúp đỡ của chính phủ, tổ chức phi chính phủ trong và ngoài nước về nhân lực, tài chính và kinh nghiệm phát triển Du lịch cộng đồng và các công ty lữ hành trong vấn đề tuyên truyền quảng cáo thu hút khách du lịch đến tham quan.

Trước tiên ta phải kể đến chủ trương của Đảng và nhà nước. Chủ trương của nhà nước thể hiện ở mục tiêu phát triển và chiến lược phát triển du lịch quốc gia đến các văn bản pháp luật có tính pháp lý với việc quản lý hoạt động du lịch.

Chính quyền địa phương có vai trò quan trọng trong điều kiện phát triển Du lịch cộng đồng:

Tạo điều kiện thuận lợi cho khách du lịch đến tham quan như việc đơn giản hóa thủ tục hành chính, các quy định không quá khắt khe đối với khách du lịch. Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

Khuyến khích và hỗ trợ địa phương tham gia hoạt động du lịch: Hỗ trợ đầu tư về vốn, kỹ thuật cho cộng đồng, có những chính sách thông thoáng, mở cửa đối với các tổ chức, đoàn thể tham gia phát triển du lịch.

Tham gia định hướng chỉ đạo và quản lý các hoạt động du lịch; tạo môi trường an toàn cho khách du lịch bằng các biện pháp an ninh cần thiết.

Điều kiện yếu tố cộng đồng dân cư được xem xét đánh giá trên các yếu tố số lượng thành viên, bản sắc dân tộc, phong tục tập quán, trình độ học vấn và văn hóa, nhận thức trách nhiệm về tài nguyên và phát triển du lịch.

Cộng đồng dân cư đóng vai trò xuyên suốt trong hoạt động du lịch, vừa là chủ thể tham gia trực tiếp vào hoạt động du lịch, vừa là người quản lý, có trách nhiệm bảo tồn Tài nguyên du lịch. Các yếu tố cộng đồng quyết định tới sự phát triển Du lịch cộng đồng là:

  • Sự ý thức về tầm quan trọng cũng như tính chuyên nghiệp trong việc cung cấp một sản phẩm du lịch đúng nghĩa.
  • Ý thức tự hào về truyền thống văn hóa bản địa; về trách nhiệm bảo tồn các tài nguyên tự nhiên, môi trường và văn hóa bản địa.
  • Cộng đồng phải có một trình độ văn hóa nhất định để hiểu được các giá trị văn hóa bản địa, tiếp thu và ứng dụng các kiến thức văn hóa và kỹ thuật phù hợp vào hoạt động du lịch.
  • Cộng đồng phải có trình độ hiểu biết và quản lý về hoạt động du lịch để từ đó cân bằng giữa lợi ích kinh tế và văn hóa, môi trường, giữa văn hóa bản địa và nhu cầu của khách.

1.4. Vai trò của du lịch cộng đồng đối với sự phát triển bền vững về kinh tế, xã hội và môi trường Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

1.4.1.Vai trò của du lịch cộng đồng đối với phát triển kinh tế

Phát triển Du lịch cộng đồng là giải quyết được công ăn việc làm, nâng cao đời sống mọi thành viên, đồng thời góp phần vào nguồn thu chung cho quỹ cộng đồng cũng như ngân sách, góp phần vào xóa đói giảm nghèo tại các vùng khó khăn.

1.4.2. Vai trò của du lịch cộng đồng đối với sự phát triển xã hội

Huy động nguồn lực xã hội đặc biệt là Cộng đồng địa phương, người dân bản địa đối với việc bảo vệ tài nguyên thiên nhiên, góp phần phát triển xã hội bền vững. Khơi dậy được niềm tự hào của người dân trong giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, đặc biệt là thế hệ trẻ thấy được vai trò, trách nhiệm của mình đối với việc gìn giữ giá trị lịch sử, văn hóa. Nâng cao trình độ kiến thức văn hóa cộng đồng dân cư làng bản đồng thời tạo ra nhận thức vai trò của các các thành viên cộng đồng trong các hoạt động du lịch.

1.4.3 Vai trò của du lịch cộng đồng đối với bảo vệ môi trường

Phát triển du lịch dựa vào cộng đồng góp phần nâng cao nhận thức, trách nhiệm của cộng đồng đối với bảo vệ, bảo tồn các giá trị tài nguyên thiên nhiên và văn hoá bản địa, nâng cao được ý thức trách nhiệm đối với môi trường du lịch và các hiện tượng gây ô nhiễm, ảnh hưởng xấu đến môi trường.

1.5 Bài học kinh nghiệm phát triển du lịch cộng đồng trên thế giới và tại Việt Nam

1.5.1. Trên thế giới

Du lịch cộng đồng không phải là khái niệm xa lạ trên thế giới và nhiều nước đã đạt được một số thành tựu như Indonesia, Thái Lan, Philippine, Sri Lanka, Nepal… Người dân được tiếp xúc trực tiếp với khách, tham gia các hoạt động du lịch như bán hàng, giới thiệu những điều đặc sắc tại địa phương… Kết quả của những hoạt động này góp phần đáng kể vào việc phát triển cuộc sống cho người dân nơi đây. Sau đây là một số bài học kinh nghiệm về Du lịch cộng đồng ở các nước.

Mô hình phát triển Du lịch cộng đồng tại Vườn quốc gia Gunung Halimun (Indonesia)

Vườn quốc gia Gunung Halimun được thành lập năm 1992 trên một dãi đất rừng rộng thấp ở phía Tây Java với diện tích 40.000 ha, có 237 loài động vật trong đó có nhiều loại động vật quý hiếm đang bị đe dọa như vượn Java, khỉ lá Ebony, thằn lằn gai và một số loài báo, sư tử… Hệ thực vật có khoảng 500 loài cây có hoa. Chim có tới 204 loài có loài nổi tiếng đại bàng Java biểu tượng của Indonesia. Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

Khu Vườn quốc gia có bộ lạc Kasepuhan bản xứ sinh sống nhiều đời với nền nông nghiệp lúa nước và làm nương rẫy, sản phẩm chính trong cây công nghiệp là đường lấy từ lá cọ, các hàng thủ công mỹ nghệ túi làm từ mây, cây song. Đa số người Kasepuhan là người nông dân thuần chất, nhưng ý thức bảo vệ tài nguyên thiên nhiên lại rất cao, từ xưa người dân luôn xem rừng là tài sản được tổ tiên để lại nên phải bảo vệ để hỗ trợ cho cuộc sống bộ lạc chứ không phải để khai thác. Người Kasepuhan có một nền văn hóa, nghệ thuật truyền thống độc đáo như múa, âm nhạc, võ thuật đã thu hút được một lượng khách trong và ngoài nước đến tham quan.

Từ khi có chủ trương phát triển Du lịch cộng đồng dựa vào người dân bản địa, trong năm 1998 – 2014 thì lượng khách du lịch nội địa hàng năm chiếm 88,8% lượng khách đến tham quan, khách nước ngoài xấp xỉ 11%/ năm, tập trung là khách Anh 3,8%, Mỹ 0,8%. Thời vụ du lịch chính là tháng 7, 8; đó là kỳ nghỉ hè của sinh viên, học sinh.

Khách tham quan nghỉ dưỡng chiếm 46,9%, tham quan giáo dục tìm hiểu thiên nhiên và văn hóa bản địa chiếm 37,6%, cho nghiên cứu là 8,7%, du lịch leo núi là 6,8%.

Về thu nhập, trong những năm trước đây, vùng này được gọi là vùng sâu vùng xa, việc trao đổi thương mại hạn chế do điều kiện phương tiện giao thông không thuận lợi, nên cuộc sống tại đây mang tính tự cung tự cấp đáp ứng cuộc sống đơn giản thường nhật hàng ngày. Từ khi phát triển du lịch, thu nhập của người dân bản địa tăng lên đáng kể, doanh thu du lịch đã đóng góp vào thu nhập của mỗi hộ gia đình chiếm 11%.

Chia sẻ lợi ích cho các bên tham gia là vấn đề quan tâm hàng đầu phát triển du lịch ở đây. Do điều kiện khách quan nên ở đây không có các cơ sở lưu trú đảm bảo vệ sinh an toàn cho khách du lịch nên các bên tham gia phát triển du lịch đã phối hợp xây dựng các nhà nghỉ cộng đồng do người dân bản địa quản lý và kinh doanh, mỗi làng có sự hỗ trợ về kinh nghiệm của nhân viên dự án, mỗi nhà nghỉ đều có một tài khoản tại ngân hàng, mọi tích lũy chi tiêu của mỗi nhà được thảo luận giữa các bên có liên quan do chủ nhà đứng ra tổ chức.

  • Mô hình:

Thành phần tham gia mô hình là:

  • Ban quản lý Vườn quốc gia. o Câu lạc bộ sinh học.
  • Tổ chức bảo tồn thiên nhiên thế giới.
  • Trường đại học Indonesia.
  • Nhà hàng McDonald’s ở Indonesia.

Vai trò cộng đồng người Kasepuhan là người tham gia trực tiếp tổ chức các dịch vụ du lịch cung cấp cho khách đến tham quan, đồng thời tham gia công tác bảo vệ tài nguyên thiên nhiên và bảo tồn giá trị văn hóa, phong tục tập quán.

Hình 1.1: Mô hình phát triển Du lịch cộng đồng tại Vườn quốc gia Gunung Halimun

Các thành viên trên đã tạo điều kiện, giúp đỡ khu du lịch và cộng đồng dân cư về tài chính và kinh nghiệm nên đã huy động được hai nhóm dân tộc đang sống trong khu vực là người Kasepuhan và người dân mới di cư tham gia cung cấp các sản phẩm dịch vụ cho khách và bảo vệ tài nguyên thiên nhiên. Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

Để hướng đến việc phát triển bền vững, cộng đồng cần được tham gia các buổi huấn luyện về phục vụ, hướng dẫn viên du lịch và phương pháp bảo vệ Tài nguyên du lịch, tham gia đào tạo chuyên sâu học cách tạo ra những sản phẩm thủ công địa phương mang đậm nét bản địa và tập huấn về vệ sinh an toàn.

Chính phủ tạo điều kiện thuận lợi về cơ chế chính sách 5 năm đầu tiên kinh doanh không thu thuế, đầu tư Cơ sở hạ tầng chủ yếu là đường, điện và nước cho địa phương.

Kinh nghiệm phát triển Du lịch cộng đồng tại Melbourne (Úc)

Thành phố Melbourne của nước Úc từng là nơi tập trung khai thác vàng cách đây hơn 50 năm. Người dân nơi đây sống chủ yếu dựa vào phục vụ hoạt động khai thác vàng. Khi vàng hết, những người khai thác bỏ đi đã để lại một vùng đất ô nhiễm, không thể phát triển các hoạt động nông nghiệp, đời sống của người dân nghèo khó. Vào những năm 70 của thế kỷ trước, các chuyên gia đã tiến hành quy hoạch phát triển Du lịch cộng đồng tại thành phố Melbourne như giải pháp cho xóa đói giảm nghèo, phát triển kinh tế xã hội nơi đây. Chủ đề quy hoạch của vùng đất khai thác này là “Thăm lại cảnh khai thác vàng thời xưa”.

Chính phủ và cơ quan chính quyền địa phương đã ban hành, thực thi những chính sách ưu tiên cho phát triển về các dịch vụ du lịch như: lưu trú, ăn uống, vận chuyển, bán hàng, vui chơi giải trí, xây dựng kiến trúc, bảo vệ môi trường, an ninh du lịch. Các quy định bảo vệ tính nguyên vẹn, đặc sắc, sự đa dạng của Tài nguyên du lịch tự nhiên và văn hóa cũng như những quy định về xây dựng và an toàn về kết cấu hạ tầng giao thông để khách du lịch nhanh chóng tiếp cận, đi tới các điểm du lịch được đẩy mạnh một cách ưu tiên. Nhà nước tiến hành xây dựng kết cấu hạ tầng tại các điểm đến như: trung tâm thông tin du lịch, các trạm tiếp đón khách, biển bảng chỉ đường, nhà vệ sinh, trung tâm thương mại, các điểm phong cảnh, công viên, khu bảo tồn, các bảo tàng, các điểm ngắm cảnh.

Vai trò của nhà nước trong việc quản lý, giám sát, hỗ trợ du lịch phát triển cùng với việc giáo dục, đào tạo nguồn nhân lực du lịch và nâng cao nhận thức của các bên tham gia Du lịch cộng đồng.

1.5.2. Tại Việt Nam

Vào cuối thế kỷ 20 loại hình phát triển Du lịch cộng đồng đối với nước ta mới được bắt đầu nghiên cứu và thử nghiệm tại một số khu vực có nhiều tài nguyên thiên nhiên cần được bảo tồn nên còn mới so với các nước trên thế giới. Về lý luận, trong nước chưa có công trình nghiên cứu riêng đầy đủ và chuyên sâu về phát triển Du lịch cộng đồng để áp dụng cho các khu vực đang thu hút nhiều khách du lịch đến tham quan nên kinh nghiệm của một số địa phương mang tính chất thí nghiệm, vừa làm vừa rút kinh nghiệm. Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

Sau đây là một số điểm du lịch có sự tham gia của cộng đồng dân cư.

Mô hình phát triển Du lịch cộng đồng tại bản Lác, Mai Châu, Hòa Bình

Bản Lác là một bản miền núi thuộc huyện Mai Châu, cách thành phố Hòa Bình khoảng 60 km, là nơi cư trú của người Thái Trắng có nguồn gốc từ miền Nam Trung Quốc, di cư sang lập nghiệp tại bản Lác từ những năm thuộc thế kỷ thứ 13. Người Thái Trắng sinh sống tại bản Lác có một nền văn hóa dân tộc phát triển lâu đời và đến nay con lưu giữ được nhiều giá trị văn hóa đặc sắc. Phong tục đón khách của dân tộc Thái có nét đặc biệt là rất quý mến khách đến chơi và ở với nhà mình, sự ân cần chu đáo đối với khách trong bữa cơm đạm bạc đã tạo nên tình cảm trân trọng không thể nào quên mỗi khi đặt chân đến bản. Một đặc điểm về dân cư đáng lưu ý nữa là sự trật tự và lòng hiếu khách mang tính xã hội rất cao được tồn tại lâu đời trong xã hội người Thái, từ người già đến trẻ luôn niềm nở đón chào khi thấy khách đến thăm bản mình.

Vào những năm 70 của thế kỷ 20, bản Lác chủ yếu là nơi đón tiếp các đoàn chuyên gia, các nhà ngoại giao nước ngoài đến Việt Nam. Nhưng đến năm 1994 nhờ có sự quan tâm của các công ty lữ hành, bản Lác trở thành điểm nóng du lịch, hàng năm có khoảng trên 3.000 khách du lịch đến tham quan bản để chiêm ngưỡng, tìm hiểu và nghiên cứu những nét văn hóa đặc sắc của dân tộc Thái.

Khách du lịch muốn đến tham quan bản Lác mua vé tại Ủy ban nhân dân (UBND) huyện với giá 5.000đ/ người. Tiền bán vé chuyển trực tiếp cho chính quyền địa phương, dân bản không được hưởng lợi trực tiếp. Không đến một phần ba hộ dân của bản tham gia vào các dịch vụ du lịch.

Mặc dù người dân bản có trách nhiệm quản lý các hoạt động cung cấp dịch vụ du lịch nhưng nguồn khách hoàn toàn phụ thuộc vào các công ty lữ hành sắp xếp và bố trí các dịch vụ phục vụ khách, dân bản không có quyền tham gia bàn bạc. Toàn bộ hoạt động dịch vụ du lịch không có cơ quan quản lý hướng dẫn, đào tạo và giúp đỡ kể cả chính quyền các cấp, vì thế mỗi hộ phải tự tổ chức các công việc làm ăn và liên hệ với các công ty lữ hành để đón khách.

Người dân bản không được giúp đỡ về tài chính và kinh nghiệm của các tổ chức trong và ngoài nước. Hiện nay bà con dân bản mong muốn được các tổ chức bên ngoài giúp họ học tiếng, nấu ăn và kỹ năng đón tiếp.

Về tài chính thu được từ hoạt động du lịch. Các cấp chính quyền thu từ hai nguồn bán vé và trích 10% nguồn thu nhưng bà con dân bản chưa biết nguồn lợi đó chính quyền sử dụng vào mục đích gì, nguồn thu chưa được tái đầu tư và chia sẻ nguồn lợi cho cộng đồng dân bản.

Vấn đề bảo tồn, bảo vệ tài nguyên và bản sắc văn hoá dân tộc chưa được quan tâm thường xuyên.

Vì vậy, hoạt động phát triển du lịch tại bản Lác, Mai Châu tuy có sự tham gia cung cấp dịch vụ phục vụ khách du lịch nhưng mang tính tự phát của cộng đồng cần phải xây dựng các tiêu chí cụ thể để đảm bảo lợi ích các bên tham gia.

Mô hình phát triển Du lịch cộng đồng tại Sapa, Lào Cai Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

Từ năm 1998, được sự giúp đỡ của Tổ chức bảo tồn thiên nhiên Thế giới (IUCN) và Tổ chức phát triển Hà Lan (SNV), tỉnh Lào Cai đã xây dựng thí điểm mô hình Du lịch cộng đồng tại các xã Cát Cát, Bản Hồ, Tả Van, Nậm Cang…Mô hình Du lịch cộng đồng đã góp phần tích cực trong việc nâng cao đời sống của người dân, giúp xóa đói giảm nghèo. Từ năm 2016, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Lào Cai đã triển khai 3 đề án văn hóa, thể thao và du lịch. Trên cơ sở triển khai nội dung đề án, một số xã như Bản Hồ (tiêu điểm là thôn Bản Dền), xã San Sả Hồ (tiêu điểm là thôn Cát Cát) – huyện Sa Pa đã phát triển mô hình Du lịch cộng đồng. Bản Hồ và San Sả Hồ đã hình thành dịch vụ nhà nghỉ (homestay) phục vụ khách du lịch với 24 nhà nghỉ cộng đồng ở Bản Hồ và 10 nhà nghỉ cộng đồng ở San Sả Hồ phần nào đáp ứng được nhu cầu nghỉ ngơi của khách du lịch tại bản. Ngoài ra còn phát triển các dịch vụ khác như: dịch vụ nấu ăn cho khách; dịch vụ bán đồ uống; dịch vụ dẫn khách; dịch vụ mang vác đồ; dịch vụ xe ôm; dịch vụ biểu diễn ca múa dân tộc; dịch vụ bán các đồ lưu niệm…

Tại Sa Pa, Lào Cai, mỗi bản làng, mỗi dân tộc đều khai thác và phát huy bản sắc văn hóa riêng để phát triển du lịch. Dân tộc Dao Đỏ (xã Tả Phìn) đã biết khai thác vốn tri thức dân gian trong việc chữa bệnh và đã phát triển thành thương hiệu “tắm lá thuốc dân tộc Dao Đỏ – Tả Phìn”; biết cách khai thác văn hóa vật chất trên trang phục của mình tạo thành sản phẩm thủ công thêu tay rất độc đáo. Người Dân tộc Tày (xã Bản Hồ) biết khai thác văn hóa vật chất nhà cửa với kiến trúc nhà sàn phát triển thành dịch vụ nhà nghỉ rất tiêu biểu của dân tộc Tày, người dân nơi đây đã phục dựng nhiều tiết mục văn hóa văn nghệ phục vụ khách du lịch và lưu diễn trong và ngoài nước; một số hộ còn phát triển thêm dịch vụ khách trực tiếp câu cá tại ao cá của gia đình và tự xuống bếp chế biến món ăn. Đây là cách làm rất mới mẻ và hấp dẫn của người dân thích ứng khi du lịch phát triển. Người dân tộc Mông bản Cát Cát biết phát triển dịch vụ bán hàng lưu niệm, nước uống, dịch vụ khuân vác thuê, dịch vụ dẫn đường tại các điểm nghỉ chân theo tuyến Sa Pa – Sín Chải – Cát Cát – Sa Pa. Từ thực tế trên cho thấy, khi mô hình Du lịch cộng đồng phát triển tại bản làng, người dân được hoàn toàn làm chủ các hình thức kinh doanh của mình, thu lợi ích trực tiếp từ hoạt động kinh doanh và cải thiện đời sống.

Từ năm 2017 đến 12/2024, Lào Cai đã có gần 500.000 lượt khách đi theo tuyến Du lịch cộng đồng, trong đó tập trung chủ yếu các tour du lịch ở Sa Pa. Điều đó chứng tỏ, Du lịch cộng đồng ở Lào Cai đã và đang phát triển, đồng thời thu được những kết quả khả quan. Trong năm 2022- 2024, tổng lượng khách du lịch đến Lào Cai ước đạt trên 3,1 triệu lượt; doanh thu du lịch đạt trên 5.600 tỷ đồng; tạo việc làm cho 8.150 lao động…Đó là kết quả hai năm thực hiện Đề án 09 “Đề án Phát triển kinh tế du lịch tỉnh Lào Cai, giai đoạn 2022-2015”.

1.5.3. Bài học kinh nghiệm Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

Mỗi một mô hình đều có Ban quản lý điều hành thay mặt cho các tổ chức nói trên để phối hợp với cộng đồng. Địa điểm các dự án hầu hết nằm trong và liền kề các khu bảo tồn, Vườn quốc gia, hay nơi có các dân tộc thiểu số cư trú, các khu vực này có độ nhạy cảm cao về môi trường thiên nhiên cũng như văn hóa xã hội nhưng có độ hấp dẫn khách du lịch đến tham quan nghiên cứu. Người dân sống ở những khu vực này đa phần là người nghèo, trình độ văn hóa và dân trí thấp, phụ thuộc vào điều kiện tự nhiên để mưu sống hàng ngày nên phần nào ảnh hưởng tác động đến sự bảo tồn tài nguyên thiên nhiên.

Hình thức tham gia của cộng đồng đối với du lịch là cung cấp các sản phẩm cho khách du lịch như lương thực thực phẩm, các sản phẩm hàng hóa thổ cẩm dân tộc, tham gia vào các dịch vụ kinh doanh lưu trú, nhà hàng, hướng dẫn viên, vận chuyển dịch vụ.

  • Xây dựng chương trình huấn luyện nghiệp vụ, nâng cao nhận thức bảo vệ tài nguyên và vệ sinh an toàn.
  • Chính quyền cần tạo điều kiện thuận lợi về cơ chế chính sách, đầu tư cơ sở hạ tầng chủ yếu là đường, điện và nước.

Tiểu kết chương 1

Trong chương một, luận văn đã đưa ra các khái niệm cơ bản về: cộng đồng, du lịch và Du lịch cộng đồng. Đồng thời làm rõ những đặc điểm của Du lịch cộng đồng, nguyên tắc để phát triển Du lịch cộng đồng và các điều kiện để hình thành và phát triển Du lịch cộng đồng. Trên cơ sở đó phân tích vai trò của Du lịch cộng đồng đối với sự phát triển kinh tế xã hội, mà quan trọng hơn là đối với môi trường thiên nhiên và nhân văn của Vườn quốc gia Cát Tiên.

Để làm sáng tỏ vấn đề, chương một cũng đã dẫn chứng một số mô hình tiêu biểu trong việc phát triển Du lịch cộng đồng tại Việt Nam và một số nước trên thế giới. Các dẫn chứng này giúp việc định vị sự hình thành và phát triển Du lịch cộng đồng tại Vườn quốc gia Cát Tiên; có cơ sở để so sánh, đối chiếu, đánh giá những mặt được và chưa được. Song cũng không nên rập khuôn một mô hình nào, vì các địa phương đều có những đặc điểm lịch sử hình thành riêng, môi trường điều kiện đặc thù trong quá trình bảo tồn và phát huy giá trị văn hoá và thiên nhiên của mình. Đó là lý do chúng ta sẽ đi tiếp qua chương hai để đánh giá tiềm năng và thực trạng trong việc phát triển du lịch và Du lịch cộng đồng khu vực Vườn quốc gia Cát Tiên. Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên.

XEM THÊM NỘI DUNG TIẾP THEO TẠI ĐÂY:

===>>> Luận văn: Thực trạng du lịch cộng đồng khu vực VQG Cát Tiên

One thought on “Luận văn: Phát triển du lịch cộng đồng ở khu vực VQG Cát Tiên

  1. Pingback: Luận văn: Giải pháp phát triển du lịch cộng đồng tại VQG Cát Tiên

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *